Arsenal và Chelsea chưa từng phải so kè đến vòng cuối trong một cuộc đua vô địch Premier League. Nhưng mùa này, sự kiểm soát của Arsenal và lối chơi đầy biến số của Chelsea có thể tạo nên cuộc cạnh tranh mà bóng đá Anh đã thiếu trong nhiều năm.
Arsenal gặp lại cầu thủ từng có thể sở hữu
Nếu người hâm mộ Arsenal thất vọng vì đội bóng không chiêu mộ được một “ngôi sao tạo khác biệt”, cảm giác ấy cũng tồn tại trong nội bộ đội bóng. Một số cầu thủ thừa nhận Arsenal khá mỏng ở vị trí này, nhất là sau khi Gabriel Martinelli ra đi.
Rogers hòa nhập đầy ấn tượng với các ngôi sao tấn công của Chelsea
Tuy nhiên, chính điều đó lại cho thấy tham vọng của Arsenal đã thay đổi. Họ không còn chỉ tìm kiếm những cầu thủ bổ sung chiều sâu, mà muốn những bản hợp đồng đủ sức giúp đội bóng “thắng tất cả”.
Trớ trêu thay, ngay trận đấu đầu tiên sau kỳ chuyển nhượng đầy tranh luận, Arsenal sẽ chạm trán Chelsea của Morgan Rogers – cầu thủ chạy cánh trái mà họ từng nỗ lực chiêu mộ nhưng bất thành.
Rogers đang thích nghi ấn tượng tại Chelsea, kết hợp ăn ý với các ngôi sao trên hàng công đội bóng áo xanh. Arsenal đánh giá cao cầu thủ này nhưng cho rằng anh không đáng với mức phí mà Chelsea đã bỏ ra.
Ở chiều ngược lại, Chelsea có lẽ đang nhìn Arsenal với ánh mắt ghen tị ở tuyến giữa. Sau khi thương vụ Lamine Camara đổ vỡ, Chelsea bất ngờ thiếu nhân sự ở khu vực này, trong khi Mikel Arteta đang sở hữu một hàng tiền vệ thuộc nhóm mạnh nhất thế giới.
Cuộc đua vô địch London chưa từng tồn tại
Arsenal và Chelsea đã nhiều lần cạnh tranh kể từ khi đội bóng phía tây London vươn lên mạnh mẽ từ giữa thập niên 1990. Kỷ nguyên Roman Abramovich càng khiến mối kình địch nóng bỏng hơn, với những màn đấu trí nổi tiếng giữa Jose Mourinho và Arsene Wenger.

Người hâm mộ chưa được chứng kiến cuộc đua vô địch thực sự hấp dẫn giữa Arsenal và Chelsea
Nhưng Arsenal – Chelsea chưa từng thực sự đối đầu trong một cuộc đua vô địch. Giai đoạn 2000-2006, hai đội cùng sở hữu những tập thể xuất sắc, thậm chí đứng hai vị trí đầu bảng ở các mùa 2003-04 và 2004-05. Dù vậy, đó không phải những cuộc đua sít sao mà giống những mùa giải được định đoạt theo kiểu một chiều.
Thực tế, London chưa từng chứng kiến một cuộc đua vô địch đúng nghĩa. Cặp Chelsea – Tottenham từng chiếm hai vị trí đầu mùa 2016-17 nhưng cũng không tạo ra cảm giác về một cuộc cạnh tranh kéo dài đến cuối mùa.
Lịch sử phần nào lý giải điều này. Bóng đá miền Bắc từng thống trị nước Anh trong thời gian dài. Arsenal phải chờ đến năm 1931 mới trở thành CLB London đầu tiên vô địch, 44 năm sau khi giải đấu ra đời. Tottenham và Chelsea lần lượt đăng quang vào năm 1951 và 1955.
Nếu Arsenal và Chelsea thực sự cạnh tranh chức vô địch mùa này, đó sẽ là một dấu mốc lịch sử.
Hai mô hình sở hữu, hai cách làm bóng đá
Sự xuất hiện của Manchester City được tăng cường mạnh mẽ khiến cuộc đua thêm phức tạp, nhưng đồng thời phản ánh sự thay đổi về cấu trúc của bóng đá Anh.

Arsenal thu về trái ngọt sau nhiều năm đầu tư cho HLV Arteta
Quá trình thương mại hóa suốt 30 năm qua khiến London trở thành điểm đến hấp dẫn của dòng vốn tư nhân nhờ quy mô thị trường và sức mạnh thương hiệu của các CLB. Arsenal và Chelsea đại diện cho hai mô hình hoàn toàn khác nhau.
Gia đình Kroenke đem đến cho Arsenal sự ổn định và tạo điều kiện để Arteta từng bước xây dựng đội bóng theo triết lý của mình. Chelsea dưới quyền liên danh do Clearlake dẫn đầu lại mang dáng dấp của một lực lượng phá vỡ những chuẩn mực truyền thống, từ cách xây dựng đội hình, chuyển nhượng cho tới cách đáp ứng các quy định tài chính.
Không phải ngẫu nhiên sự khác biệt ấy được phản ánh rõ trên sân cỏ.
Kiểm soát Arsenal đấu với sự hỗn loạn Chelsea
Arsenal hiện là hình ảnh của sự kiểm soát. Arteta có thời gian và quyền lực để hoàn thiện đội hình, khiến mỗi bản hợp đồng giống như một mảnh ghép được tính toán kỹ lưỡng.

Chelsea đặt nhiều kỳ vọng ở HLV Alonso
Chelsea thì ngược lại. Xabi Alonso mới được giao nhiệm vụ áp đặt hệ thống lên một tập thể liên tục biến động nhân sự. Sau hai trận đầu mùa, Chelsea vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn các trận đấu.
Sự thay đổi khiến tuyến giữa Chelsea trở nên mỏng và Fulham, Brighton đã khai thác được điểm yếu này. Tuy nhiên, chính sự hỗn loạn ấy lại giúp hàng công Chelsea phát huy tối đa tốc độ chuyển trạng thái. Cole Palmer và Rogers có thể xuất hiện ở những vị trí nguy hiểm, biến một khoảnh khắc sơ hở thành bàn thắng.
Chelsea có thể không kiểm soát được 90 phút, nhưng vẫn đủ khả năng kết liễu đối thủ chỉ trong vài giây. Arsenal thì hiểu rằng họ không được phép mắc nhiều sai lầm chỉ trong một khoảnh khắc.
Đó chính là khác biệt lớn nhất. Triết lý của Arteta được xây dựng trên việc loại bỏ sai lầm và kiểm soát trận đấu, nền tảng giúp Arsenal ba lần cạnh tranh chức vô địch và một lần lên ngôi.
Giờ đây, một cách tiếp cận hoàn toàn đối lập từ Chelsea có thể tạo nên thứ mà Premier League đã thiếu quá lâu: một cuộc đua vô địch thực sự giữa hai đại diện thành London.
Bruno Fernandes vẫn là nhân tố quan trọng bậc nhất của MU, song việc trao cho tiền vệ sắp bước sang tuổi 32 một hợp đồng dài hạn với mức lương lớn có...
